Truyện gì cũng có
Đấu La Đại Lục - Đủ bộ>Chương 89: Đường Tam đệ tứ hồn kỹ - Hồn kỹ thứ bốn của Đường Tam|Đường Gia Tam Thiếu
1010 1892
Chương 89: Đường Tam đệ tứ hồn kỹ - Hồn kỹ thứ bốn của Đường Tam | Nguồn: truongton.net Đấu La Đại Lục là một trong những tác phẩm đặc sắc của Đường Gia Tam Thiếu. Tác phẩm thuộc thể loại truyện Huyễn Hiệp, mang đến cho độc giả một cái nhìn, một cảm nhận mới về thế..

Đấu La Đại Lục

Cập nhật: 25/01/2013


[Mục 90] Chương 89: Đường Tam đệ tứ hồn kỹ - Hồn kỹ thứ bốn của Đường Tam


Chương 89: Đường Tam đệ tứ hồn kỹ - Hồn kỹ thứ bốn của Đường Tam

Nghe Phất Lan Đức nói như vậy, Đại sư động tâm một trận, thì thào nói: "Này, như vậy thật sự không sao chứ ?"

 

Phất Lan Đức ngang nhiên cất giọng oang oang," Cái gì mà không thể chứ ? Ít nhất như vậy trái tim của hai người các ngươi đã tốt hơn rất nhiều. Chỉ cần các ngươi bảo vệ được đạo phòng tuyến cuối cùng kia, mỗi ngày mỗi tối cùng nhau ở một chỗ nhưng lại có thể cảm nhận được tình yêu của đối phương, có cái gì là không tốt nào? Đừng nói các ngươi chỉ là đường huynh muội, cho dù là hôn huynh muội thì có thể làm sao chứ? Các ngươi chỉ là yêu thương qua lại lẫn nhau, đối với người ngoài nói là tình cảm huynh muội, như thế ngươi đối với cái suy nghĩ thủ cựu của mình sẽ không còn ý kiến gì nữa rồi."

 

Nghe Phất Lan Đức nói, Đại sư đứng ngốc trệ ở nơi đó như một pho tượng, một lúc lâu sau trong miệng Đại sư mới mạnh mẽ nói ra một câu rõ ràng, " Phất Lan Đức, con mẹ ngươi sao không nói điều này sớm ?"

 

Bỏ lại những điều này, Đại sư mạnh mẽ đứng vọt lên, hướng tới chỗ Liễu Nhị Long chạy như điên. Bởi vì chạy vội quá nhanh, nước mắt hắn tại không trung vẽ thành hai đạo thủy tuyến đẹp đẽ.

 

Nhị Long, Nhị Long, rốt cục ta đã có thể danh chính ngôn thuận yêu ngươi rồi. Chỉ cần có thể yêu ngươi, thì không có thân xác cũng đâu có gì mất cơ chứ? Yêu luyến trên tinh thần như vậy là đã đủ rồi !

 

Nhìn bóng lưng của Đại sư, Phất Lan Đức trên mặt mới toát ra một nét tươi cười, Tiểu Cương, tên ngốc này, mỗi ngày cũng một chỗ âu yếm yêu thương, chẳng lẽ các ngươi thật sự có thể kiềm chế được hay sao ?

 

 

Mắt thấy Đại sư hướng đến mình chạy như điên, Liễu Nhị Long trong lòng nhất thời thót lên.

 

Đại sư cơ hồ chạy như điên đến trước mặt Liễu Nhị Long, trừng trừng nhìn Nhị Long mỹ miều kia đến mê man, đột nhiên song chưởng hắn mở ra, dùng toàn lực đem Liễu Nhị Long ôm chặt vào lòng mình," Liễu Nhị Long, ta xin lỗi ngươi."

 

Chỉ có bảy chữ nhưng lại như mở ra cả một cửa đập nước mắt. Liễu Nhị Long chỉ cảm thấy trước mặt mơ hồ một trận, nàng như vậy đã là hơn bảy mươi cấp hồn lực nhưng lúc này nửa phần khí lực cũng không sử dụng được. Cả người hoàn toàn mềm nhũn ngã vào lòng đại sư, nước mắt như quán tính ào ra.

 

Những lời này, nàng đã mơ ước lâu lắm rồi. Hai mươi năm, giống như theo lời Phất Lan Đức, đã hai mươi năm trôi qua rồi. Hai mươi năm nay làm thế nào có thể qua được? Cho dù nàng mặt ngoài sẽ lại kiên cường, nhưng cuối cùng nàng cũng chỉ là một người đàn bà, người đàn bà nào mà không khát vọng được người yêu che chở? Người đàn bà nào không khát vọng chính mình được hạnh phúc.

 

Có lẽ vì hạnh phúc trước mắt đến quá bất ngờ, Liễu Nhị Long chỉ cảm thấy thân thể chính mình tựa hồ như chập chờn trong mộng, tất cả những điều này đều không phải sự thật.

 

Phất Lan Đức lập tức hướng đến đám người Triệu Vô Cực, Tiểu Vũ phất phất tay. Mọi người chậm rãi tháo lui sang một bên, để phiến không gian rộng lớn này lại cho hai người Đại sư và Liễu Nhị Long.

 

Độc ngoài trận, bởi vì mùi thơm khỉ la tiên phẩm đã biến mất, cuối cùng còn thừa vài đầu hồn thú cũng không cam tâm mà đành bỏ đi, theo bọn họ biến mất, chung quanh là một mảng yên tĩnh.

 

" Tiểu Cương, Tiểu Cương, ngươi có biết ta đã đợi bao nhiêu lâu không chứ? Bảy ngàn ngày, ngày qua đêm qua, ngươi cũng biết ta ở chỗ này mà tại sao không tới chứ? Có phải ngươi thật sự trốn tránh, không nguyện ý ở cùng với ta đúng không?" Liễu Nhị Long thất thanh khóc rống lên, cứ gục dưới vai Đại sư mà nói.

 

Đại sư dùng sức ôm chặt," Nhị Long, ta xin lỗi ngươi, ta thề sau này sẽ không trốn tránh tình cảm của chúng ta nữa. Mặc dù chúng ta có thể không giống vợ chồng bình thường vậy, nhưng ta nhất định phải giữ cho được người ta yêu là ngươi."

 

Lập tức, Đại sư đem suy nghĩ của Phất Lan Đức nói ra, Liễu Nhị Long vẫn lẳng lặng nằm ở trong lòng hắn nghe, nàng nghe Đại sư nói thì là có tình cảm vợ chồng nhưng không phải là vợ chồng thật, nàng cũng rõ ràng, Đại sự vẫn như trước không thể thoát được cái ràng buộc kia. Chỉ là đã chờ đợi nhiều năm như thế, vất vả mãi nam nhân trước mắt mới khẳng định không trốn đi nữa, ít nhất hắn đã nói sẽ mãi ở lại bên mình, đã như vậy cần gì phải cưỡng cầu nhiều nữa chứ ?

 

Có lẽ vì đã thu được Tiểu Vũ làm con gái nuôi, đối với tâm tình Liễu Nhị Long sinh ra ảnh hưởng rất lớn, trong lúc này lòng nàng chỉ thuận theo suy nghĩ tự nhiên, nhu thuận nép đầu vào ngực Đại sư, trước tiên được ở cùng một chỗ với người mình yêu là quan trọng nhất.

 

Sau hơn nửa giờ, Chu Trúc Thanh thuận lợi hấp thu Quỷ Hổ hồn hoàn, cùng với Đái Mộc Bạch quay trở lại. Nhìn qua hơi thở nàng tựa hồ càng thêm tươi sáng nhưng cũng lạnh lùng hơn, lại thêm vài phần anh khí, chiều cao cũng tăng thêm một chút, mặc dù không có cao như Tiểu Vũ, nhưng nếu nhìn qua bề ngoài cũng đã mang vài phần phong thái của một mỹ nhân.

 

Thuộc tính của hồn hoàn tác dụng với thân thể chắc chắn là không sai, khiến thân thể hồn sư sinh ra những biến hóa nhất định. Mặc dù Sử Lại Khắc thất quái tuổi không lớn, nhưng các nàng ai cũng có ít nhất ba hồn hoàn, năng lượng bên trong hồn hoàn tác dụng thúc đẩy sự phát triển cơ thể của bọn họ, mặc dù trên mặt còn non nớt nhưng dáng vẻ bên ngoài thì đã gần với một người phụ nữ trưởng thành. So sánh với hơn một năm trước, mỗi người tựa hồ lớn hơn đến cả vài tuổi, chỉ cần bọn họ không nói ra, sợ rằng rất khó có ai có thể tưởng tượng được trong Sử Lai Khắc thất quái người nhỏ nhất còn chưa được mười bốn tuổi.

 

 

Người tiếp theo trở về chính là Trữ Vinh Vinh, sắc mặt cũng không có tái nhợt như Áo Tư Tạp vậy. Lúc trước khi Liễu Nhị Long đánh trọng thương Lân giáp thú, Áo Tư Tạp thủy chung đứng bên cạnh người nàng, hai mắt dừng trên người không ngừng ở bên cạnh an ủi nàng. Đến lúc Trữ Vinh Vinh bắt đầu hấp thu hồn hoàn, Áo Tư Tạp mới chạy sang một bên mà nôn thốc nôn tháo. Sau khi nôn xong, hắn tiến lại khung cảnh kinh khủng mà Liễu Nhị Long tạo ra mà thu thập một lượt. Bởi vậy sau khi Trữ Vinh Vinh hấp thu hồn hoàn xong cũng không có phải chứng kiến cái tràng cảnh ác tâm đó, tâm trạng lại có vẻ tốt hơn so với Áo Tư Tạp vài phần.

 

Lúc này Sử Lai Khắc thất quái chỉ có Đường Tam là chưa trở về, mọi người yên lặng ở bên trong độc trận chờ đợi.

 

Liễu Nhị Long sau một lúc ỷ ôi trong lòng Đại sư, hai mắt nhắm lại tựa đang ngủ, hai mươi năm qua chưa bao giờ nàng có được cảm giác yên ổn như hiện tại, nhìn khuôn mặt nàng toát ra nét tươi cười điềm đạm hạnh phúc, Đại sư không hiểu sao trong lòng cũng có một sự thỏa mãn.

 

Phất Lan Đức cùng Triệu Vô Cực ở một bên đang thấp giọng nói về cái gì đó, nhìn bộ dáng của Đại sư và Liễu Nhị Long bây giờ, Phất Lan Đức trong lòng cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, trên mặt khó có thể che giấu nét cười.

 

Chu Trúc Thanh cùng Đái Mộc Bạch yên lặng ngồi cùng một chỗ, mặc dù vẻ mặt của nàng tựa vẫn còn lãnh đạm như vậy, nhưng đối với việc Đái Mộc Bạch ngồi cùng một chỗ với mình cũng không phản đối gì cả.

 

Trữ Vinh Vinh cùng Áo Tư Tạp tình huống cũng không có sai biệt lắm, chỉ là trên mặt Trữ Vinh Vinh thần sắc rất ôn nhu, chủ động tựa vào vai của Áo Tư Tạp, nghe hắn ở bên cạnh nói cái gì đó, từ sự hưng phấn hiện trên khuôn mặt nàng có thể nhận ra, đệ tứ hồn hoàn của nàng hẳn là có những thu hoạch không nhỏ.

 

Mập mạp lúc trước tiêu hao hồn lực không nhỏ, một mình dựa vào gốc cây đại thụ tu luyện, ngưng tụ lại hồn lực của mình. Tiểu Vũ ở một chỗ cách không xa hắn, từ thương thế của nàng lẽ ra phải ngồi điều tức chữa thương nhưng tâm tình của nàng thế nào cũng không bình tĩnh lại được.

 

Những người khác đã trở về đầy đủ, chỉ thiếu mỗi Đường Tam, nàng như thế nào lại không lo lắng cơ chứ? Ngồi ở nơi này nhưng trong lòng nàng lúc nào cũng hướng về Đường Tam mà cầu khẩn. Không chỉ có nàng, những người khác lúc này cũng lộ ra thần sắc, tại sâu trong đáy mắt cũng mang theo vài phần lo lắng. Mặc dù Đường Tam nói là tự mình tuyệt đối nắm chắc, nhưng cấp bậc hồn hoàn mà hắn hấp thu quả thật hơi lớn quán mức.

 

Một canh giờ trôi qua, Tiểu Vũ tự nói với mình, hấp thu hồn hoàn cường đại như vậy mất nhiều thời gian cũng đúng.

 

Hai canh giờ trôi qua, Tiểu Vũ nói với mình chắc chỉ cần một chốc nữa là xong.

 

Ba canh giờ trôi qua, Tiểu Vũ trong lòng thầm nhủ : nhanh, nhanh nữa lên.

 

Bốn canh giờ trôi qua, trời càng ngày càng tối, Tiểu Vũ hướng mắt nhìn lên ngọn núi mà Đường Tam ở đó, trong lòng không ngừng gọi, ca, ngươi thế nào mà sao mãi chưa quay trở lại.

 

 

Năm canh giờ trôi qua, bóng đêm dần bao phủ khắp mọi nơi, nước mắt Tiểu Vũ không ngừng chảy xuống, bất kì ai tới an ủi cũng không dừng được. Lúc này trong đầu nàng chỉ còn một ý niệm, chỉ cần ngươi còn sống trở về thôi, dù cho ngươi không còn có đến nửa phần năng lực, dù là ngươi biến thành người bình thường, thậm chí là tàn phế đi, ta cũng nguyện ý, chỉ cần ngươi còn sống thôi.

 

Chờ đợi suốt năm canh giờ, không biết chuyện gì đang xảy ra, không chỉ có Tiểu Vũ mà tất cả mọi người cũng đều trở nên lo lắng, nếu như không phải có Đại sư ngăn trở, mọi người đã xuất phát tìm kiếm ở ngọn núi kia một lượt rồi.

 

Ánh trăng chiếu sáng khắp mặt đất, ánh sáng tinh khiết chiếu lên mỗi người ở Sử Lai Khắc học viện tạo nên nhưng cái bóng đen trên mặt đất, trong tâm Tiểu Vũ cùng đã tuyệt vọng mà trở nên lạnh như băng, trong mắt nàng sự mong chờ đã dần dần chuyển hóa thành sự chết chóc.

 

Đúng lúc này, đột nhiên có một tiếng huýt sáo dài vang vọng khắp bầu trời đêm, trong đêm yên tĩnh tiếng huýt sáo dài như vậy vang lên vô cùng rõ ràng.

 

Giống như là bị lửa đốt, tất cả những người của Sử Lai Khắc học viện đều đứng dựng cả dậy, sự tuyệt vọng trong đôi mắt của Tiểu Vũ liền biến thành ngọn lửa hưng phấn điên cuồng thiêu đốt, không để ý đến cái gì chỉ hướng đến ngọn núi mà liều mạng chạy.

 

" Ca, ca...." Nàng la lên, thanh âm của nàng bởi vì khóc nhiều quá đã trở nên khàn khàn, thầm mong sớm thấy được số mệnh của nam nhân kia.

 

Đúng vậy, tiếng huýt sáo dài đó đích thị là của Đường Tam, từ phía trên ngọn núi, thân ảnh thon dài của Đường Tam dưới ánh trăng xuất hiện một cái bóng thật dài, hắn không có xuống núi bằng bát chu mâu mà nhảy cao lên, mà Lam Ngân Thảo sau lưng ngưng kết lại thành hình chiếc dù giúp hắn lao xuống dưới núi.

 

Hai đạo thân ảnh, một từ trên trời giáng xuống, một từ dưới đất điên cuồng chạy lên, dưới ánh trăng tròn sáng rực rỡ đang không ngừng tiến lại gần nhau.

 

Rốt cuộc hai đạo nhân ảnh tại một vị trí cách mặt đất khoảng một phần ba chiều cao của ngọn núi, liền hợp làm một, gắt gao ôm chặt lấy nhau trên sườn núi dưới sự chứng kiến của ánh trăng rằm.

 

Đường Tam cũng trở nên cao hơn, cơ thể cũng càng thêm rắn chắc, lồng ngực ấm áp tựa như một chỗ hoàn mỹ để khóc, trong nháy mắt Tiểu Vũ lao đầu vào đó, rồi ngay lập tức hôn mê trong sự vui sướng.

 

Mặc dù Tiểu Vũ đã ăn Đại hương tràng khôi phục của Áo Tư Tạp cùng với Long Chi Diệp của Đường Tam, nhưng nàng vẫn không có điều tức hấp thu, năm canh giờ gian khổ, nếu không phải còn một ý niệm cuối cùng chống đỡ, nàng đã sớm không còn kiên trì được nữa rồi.

 

Rốt cuộc thấy được Đường Tam trở về, sự lo lắng trói buộc trong tâm cũng đã được tháo bỏ, thân thể nàng rốt cuộc cũng đã có thể tiến nhập trạng thái hôn mê để tự bảo vệ mình.

 

Sau khi gỡ hai chân thon dài của Tiểu Vũ đang quấn quanh hông ra, Đường Tam gắt gao ôm lấy nàng, mặc dù Tiểu Vũ đối với hắn một câu cũng chưa kịp nói, nhưng lúc này hắn làm sao lại không hiểu được đây?

 

Suốt một đêm nay, Đường Tam ôm chặt lấy Tiểu Vũ, lần này hắn chẳng những không có trốn tránh xấu hổ, mà thủy chung cứ để yên Tiểu Vũ trong lồng ngực của mình.

 

Suốt một đêm này, Đường Tam cũng không có buông tay, tay hắn một mực để sau lưng Tiểu Vũ giúp nàng đả thông khí huyết.

 

Suốt một đêm này, không ai quấy rầy bọn họ, tựa như không ai quấy rầy Đại sư cùng Liễu Nhị Long.

 

Đối với nhóm mười một người của Sử Lai Khắc học viện mà nói, một đêm này cũng không thể bình tĩnh được. Bắt đầu từ đêm nay trở đi, Sử Lai Khắc thất quái chính thức bước chân vào con đường của một cường giả.

 

 

Mặc dù ban đầu gặp gian nan liên tục, nhưng cuối cùng cũng hoàn thành được mục tiêu. Sáng sớm ngày thứ hai mọi người mới từ trong giấc ngủ tỉnh táo lại, Phất Lan Đức vì lo ngại lại có chuyện bất trắc xảy ra, liền thúc giục mọi người nhanh chóng rời khỏi rừng rậm trước khi mặt trời lặn.

 

Làm viện trưởng, trách nhiệm nặng nhất tất nhiên đổ lên vai của Phất Lan Đức,... trước tiên không nói đến chuyện bảy đứa nhỏ này đều có bối cảnh rất sâu xa, cho dù là không có nhưng với tư cách là một giáo viên của trường, hắn cũng không muốn bất kì ai trong đây bị tổn thương. Hồn hoàn cũng đã kiếm được rồi, hắn chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi này.

 

Trải qua một đêm được Đường Tam trị liệu, thương thế của Tiểu Vũ đã tốt hơn phân nửa, sáng sớm tỉnh lại cũng không hề có nói lại chuyện của ngày hôm qua, chỉ là ánh mắt nhìn Đường Tam có thêm vài phần lưu luyến, không muốn rời xa.

 

" Tiểu Tam, đệ tứ hồn kĩ của ngươi là gì? Cho chúng ta xem nào." Một bên đang hướng ra khỏi rừng rậm, một bên Áo Tư Tạp dùng bả vai huých Đường Tam.

 

Đường Tam mỉm cười nói :" Cũng không có gì. Chính là giống với kỹ năng mà Địa Huyệt Ma Chu thi triển ngày hôm qua thôi, cũng hơi có biến dị một chút, ngươi có muốn xem không?"

 

" Đương nhiên, ngươi là người thứ nhất trong số chúng ta có hồn hoàn vạn năm, mau để chúng ta xem ra sao."

 

Hai người nói chuyện cũng hấp dẫn sự chú ý của những người khác, không chỉ Sử Lai Khắc thất quái mà cả Đại sư cùng Phất Lan Đức cũng muốn xem một chút, Đường Tam từ trên người Địa Huyệt Ma Chu cuối cùng đã thu được hồn kỹ như thế nào.

 

" Được." Trong mắt Đường Tam toát ra một tia cười nhẹ, tay phải giơ lên, quang mang màu lam từ trong lòng bàn tay hắn mạnh mẽ xuất ra.

 

Một cây Lam ngân thảo từ trong lòng bàn tay hắn xuất hiện, nhìn qua nó so với trước cũng không có gì khác biệt lắm, điều khác duy nhất chính là ở màu sắc. Lúc này Lam ngân thảo đã biến thành toàn một màu đen, làm cho người ta cảm giác thấy bị áp lực, khiến kẻ khác phải rung động chính là trên thân mình Đường Tam đồng thời xuất hiện bốn cái hồn hoàn.

 

Hai vàng một tím một đen, hai cái trăm năm, một cái ngàn năm, một cái vạn năm, bốn cái hồn hoàn cao thấp phập phồng quanh thân thể Đường Tam. Hồn hoàn vừa xuất hiện, một cỗ áp lực vô hình nhất thời đẩy Áo Tư Tạp lùi ra vài bước, trên người Đường Tam xuất hiện một sự thần bí khiến kẻ khác không thể nào nắm bắt được.

 

Mắt nhìn hồn hoàn màu đen yên lặng xuất hiện, so sánh với hồn hoàn ngàn năm mà nói, vạn năm hồn hoàn làm cho người ta cảm giác tĩnh lặng, ẩn dấu vào bên trong.

 

Không có một chút dự báo trước, mười sáu cây Lam ngân thảo màu đen từ mặt đất bốn phía quanh thân Áo Tư Tạp đột nhiên chui lên, trong nháy mắt giao nhau trên đỉnh đầu hắn, hình thành một cái nhà giam.

 

Bởi vì lúc xuất ra không có hơi thở rung động xuất hiện, Áo Tư Tạp căn bản là không có ý thức tránh né gì, hơn nữa tốc độ xuất hiện của mười sáu cây Lam ngân thảo này quá bất ngờ, quá nhanh, chờ khi hắn phản ứng lại thì Lam ngân thảo đã tạo thành một cái lồng bao phủ cứng như thép.

 

" Đây chính là đệ tứ hồn kĩ của ta, xuất phát từ Chu lưới tù lung của Địa Huyệt Ma Chu, bởi vì tù lung này được hình thành từ Lam ngân thảo nên ta gọi nó là Lam ngân tù lung."

 

Đái Mộc Bạch dùng bàn tay phách lên nhánh Lam ngân thảo màu đen đó một chưởng, một tiếng keng vang lên, Lam ngân thảo vốn dĩ mềm mại dưới tác dụng của hồn kĩ đã trở nên cứng rắn như sắt thép.

 

 

Đái Mộc Bạch hít sâu một ngụm khí, hét lớn một tiếng phóng ra vũ hồn của chính mình, bạch quang từ hữu quyền bắt đầu xuất hiện, hồn lực ngưng tụ lại trên nắm đấm, sau đó đánh mạnh vào một cây trong mười sáu cây Lam ngân thảo.

 

" Phanh ..." Một tiếng vang lớn, nhất thời trên cây Lam ngân thảo đó mới xuất hiện vết rách, Đái Mộc Bạch dùng sức thêm một chút mới có thể nghiền nát nó, hóa thành một đạo hắc quang nhàn nhạt .

 

Mã Hồng Tuấn cau mày nói :" Cái này nhìn qua thì rất bình thường, tựa hồ như không có sự trói buộc mạnh mẽ như ở chu lưới. Tam ca, vạn năm hồn kĩ chỉ là thế này thôi sao?"

 

" Có thật không thế ?" Đường Tam tươi cười nhưng trong mắt thoáng qua một tia quỷ dị, hắc quang trên người lại mạnh mẽ xuất ra, cơ hồ chỉ trong nháy mắt, ngoại trừ hắn và Tiểu Vũ ra, còn lại kể cả Phất Lan Đức, Liễu Nhị Long, Đại sư cùng Triệu Vô Cực, hắc quang dưới chân trong nháy mắt mọc lên, chỉ trong nháy mắt đã có thêm tám cái nhà tù bằng Lam ngân thảo xuất hiện, vây khốn thân thể mọi người bên trong đó.

 

Cho dù là hai cường giả như Phất Lan Đức cùng Liễu Nhị Long, đối mặt với sự xuất hiện quá bất ngờ này của Lam Ngân Thảo cũng không thể tránh ra ngoài kịp, trong nháy mắt đã bị vây ở bên trong. Sắc mặt Phất Lan Đức có chút không nhịn được, thất thanh hô lên :" Kỹ năng khống chế quần thể, cái này không phải chỉ có Khống chế hệ hồn sư ngoài cấp năm mươi mới có thể hay sao chứ?"

 

Lúc đầu Độc hồn sư Độc Cô Nhạn năng lực khống chế độc hệ cũng có thể xưng là kỹ năng khống chế quần thể, nhưng so với Lam ngân tù lung mà Đường Tam thi triển trước mắt, không thể nghi ngờ là một trời một vực. Cái gì mới thật sự là khống chế quần thể? Chính là làm cho đối phương hoàn toàn không thể né tránh được, trong nháy mắt có thể giữ chân đối thủ lại, đó mới chính là kỹ năng khống chế quần thể.

 

Một cái Lam ngân tù lung có lẽ không là cái gì, như Đái Mộc Bạch là một cường công hệ hồn sư cấp bốn mươi cũng có thể bằng thực lực của bản thân công phá được. Nhưng công phá được tù lung này phải mất thời gian, mà trong thời gian đó có thể khiến đồng bọn của Khống chế hệ hồn sư đó làm rất nhiều việc. Càng huống chi vạn năm hồn kỹ này của Đường Tam mới chính thức mang ý nghĩa của quần thể khống chế kỹ năng, có lẽ cường độ của nó cũng không lợi hại như chu lưới, cũng không có sự trói buộc như của chu võng cùng với độc tố mãnh liệt, nhưng mỗi cái Lam ngân tù lung này chỉ tiêu hao hồn lực bằng một phần mười khi sử dụng chu võng trói buộc.

 

Đường Tam vung tay phải lên, quang mang của đệ tứ hồn hoàn thu liễm lại, trong nháy mắt tất cả Lam ngân thảo màu đen liền chui xuống đất không thấy tung tích đâu nữa,tựa hồ bọn chúng chưa từng xuất hiện ở đây.

 

Lần này đến đây liệp sát hồn thú, thu hoạch lớn nhất không thể nghi ngờ chính là Đường Tam, chẳng những tìm được kỹ năng khống chế quần thể này, đồng thời ngoại phụ hồn cốt Bát chu mâu của hắn cũng đã tiến hóa đến trạng thái lý tưởng. Bằng vào vũ hồn cấp thấp nhất, hắn chẳng những không kém đồng bọn, mà thực lực mơ hồ trong số Sử Lai Khắc thất quá vẫn đứng hàng đầu.

 

Mập mạp lúc này cũng đã tỉnh ngộ," Tam ca, kỹ năng này của ngươi có thể phối hợp với ta được không?"

 

Đường Tam mỉm cười :" Xem như có thể, Lam ngân tù lung có thể xem như là kỹ năng khống chế, còn Phượng hoàng khiếu thiên của ngươi chính là bao hàm kỹ năng hạn chế. Chỉ cần có thể linh hoạt một cách tốt, tự nhiên có thể đem công kích của chúng ta phát huy đến trình độ lớn nhất."

 

 

Phất Lan Đức trầm tư nói :" Ta đang nghĩ, giao cho bọn hắn làm nhiệm vụ quan quân có chút dễ dàng quá hay không. Đến cả ta là người sáng lập ra Sử Lai Khắc học viện này cũng thấy đám tiểu quái vật có chút biến thái quá mức."

 

Liễu Nhị Long cười phì một tiếng, nói :" Lo lắng cái gì. Ngươi đang cảm thán vì thực lực của bọn chúng quá mạnh còn ngươi khi đó lại quá yếu kém?"

 

Phất Lan Đức giả vờ cả giận nói :" Ngươi được lắm a Liễu Nhị Long, người giúp các ngươi thực hiện được mong muốn chính là ta, giờ ngươi đối với ca ca ngươi tốt vậy."

 

Liễu Nhị Long mỉm cười không nói gì, nhưng lại nắm thật chặt cánh tay Liễu Nhị Long vào lồng ngực.

 

Trải qua việc có được đệ tứ hồn kỹ, thực lực của Sử Lai Khắc thất quái một lần nữa lại được tăng vọt.

 

Tà Mâu Bạch Hổ Đái Mộc Bạch, bốn mươi bốn cấp cường công hệ chiến hồn tông, hoàn hồn hai vàng hai tím, tứ đại hồn kỹ phân biệt là : Bạch hổ hộ thân chướng ( vách chắn), Bạch hổ liệt quang ba, Bạch hổ kim cương tráo, Bạch hổ lưu tinh vũ.

 

Hương Tràng Chuyên Mại Áo Tư Tạp, bốn mươi bốn cấp thực vật hệ khí hồn tông, hoàn hồn hai vàng hai tím, tứ đại hồn kỹ phân biệt là : Khôi phục đại hương tràng, Giải độc tiểu tịch tràng, Phi hành cấp tốc ma cô tràng, Kháng phấn phấn hồng tràng.

 

Thiên Thủ Tu La Đường Tiểu Tam, bốn mươi mốt cấp khống chế hệ chiến hồn tông, hoàn hồn hai vàng một tím một đen, tứ đại hồn kỹ phân biệt là : Quấn quanh, Ký sinh, Chu lưới trói buộc, Lam ngân tù lung.

 

Tà Hỏa Phượng Hoàng Mã Hồng Tuấn, bốn mươi mốt cấp cường công hệ chiến hồn tông, hồn hoàn hai vàng hai tím, tứ đại hồn kỹ phân biệt là : Phượng hoàng hỏa tuyến, Dục hỏa phượng hoàng, Phượng dực thiên tường, Phượng hoàng khiếu thiên kích.

 

Nhu Cốt Mị Thỏ Tiểu Vũ, ba mươi bảy cấp cường công hệ chiến hồn sư, hồn hoàn hai vàng một tím, tam đại hồn kỹ phân biệt là : yêu cung, mị hoặc, thuấn di.

 

Thất Bảo Lưu Ly Trữ Vinh Vinh, bốn mươi mốt cấp phụ trợ chiến hồn tông, hồn hoàn hai vàng hai tím, tứ đại hồn kỹ phân biệt là : tăng cường lực lượng, tăng cường nhanh nhẹn, tăng cường hồn lực, tăng cường phòng ngự.

 

U Minh Linh Miêu Chu Trúc Thanh, bốn mươi mốt cấp mẫn công hệ chiến hồn tông, hồn hoàn hai vàng hai tím, tứ đại hồn kỹ phân biệt là : U minh đột thứ, U minh bách trảo, U minh trảm, U minh ảnh phân thân.

 

Ngoại trử Tiểu Vũ, còn lại sáu người đều đã vượt qua cánh cửa cấp bốn mươi. Đái Mộc Bạch năm nay mới mười bảy tuổi đã đạt đến bốn mươi bốn cấp hồn lực, quá kinh người.

 

Trên đường quay trở về cũng không có xuất hiện điều gì ngoài ý muốn, nhóm mười người thuận lợi về đến Sử Lai Khắc học viện. Lúc này còn cách Đại lục cao cấp hồn sư học viện chiến đấu còn có năm ngày.

 

Đại sư cho Sử Lai Khắc thất quái một ngày nghỉ ngơi, sáng sớm ngày thứ hai liền cho bọn họ tập trung tại rừng cây phía sau học viện, tập huấn cho bọn họ lần cuối cùng.

 

Điều đáng nhắc tới là, để tránh việc trong tương lai Sử Lai Khắc thất quái trong chiến đấu bị thương làm giảm mất thành viên, nhân số không đủ chiến đấu, nên Thái Long, đại lực tinh linh vũ hồn ba mươi tám cấp cũng tạm thời bị chiêu vào đội, đồng thời trong đội còn có thêm ba gã cao cấp hồn sư đạt đến ba mươi lăm cấp, làm thành viên dự bị của Sử Lai Khắc thất quái chiến đội.

 

Gia nhập sau có bốn người, ngoại trừ Thái Long ra, còn có ba người khác phân biệt là :

 

 

Ba mươi lăm cấp cường công hệ chiến hồn tôn Tôn Hoàng Viễn, nam, vũ hồn : độc lang, hồn hoàn : hai vàng một tím.

 

Ba mươi lăm cấp mẫn công hệ chiến hồn sư tôn Tôn Kinh Linh, nam, vũ hồn : khô lâu, hồn hoàn : hai vàng một tím.

 

Ba mươi lăm cấp trị liệu hệ khí hồn sư Tôn Giáng Châu, nữ, vũ hồn : trị liệu quyền trượng. Hồn hoàn : hai vàng một tím.

 

Trước khi Sử Lai Khắc thất quái đến đây, hoặc có thể nói là trước khi đổi tên thành Sử Lai Khắc học viện, Thái Long cùng ba người này chính là chủ lực mà học viện chuẩn bị để tham gia cao cấp học viện đại chiến này, đây đều là do Liễu Nhị Long khổ cực bồi dưỡng, đều là tinh anh trong đám đệ tử, nếu như không phải lần thi đấu này quá lớn, với thực lực của bọn họ cũng có thể thành công được.

 

Đối với việc bị thay thế bởi Sử Lai Khắc thất quái, bất luận Thái Long hai ba người còn lại đều không có một chút ý kiến nào.Thử hỏi tận mắt nhìn thấy Đường Tam đánh bại năm mươi tám cấp hồn lực Hình chiến hồn vương Thái Nặc, trong học viện còn ai đối với bọn họ mà không phục đây? Mặc dù mấy người này tuổi chưa lớn lắm, nhưng nhỏ nhất như Tôn Giáng Châu cũng đã gần mười chín tuổi rồi.

 

Đại sư cùng Phất Lan Đức, Liễu Nhị Long sau khi thương lượng cho bốn người này gia nhập vào chiến đội, mục đích rất đơn giản, là đối với Sử Lai Khắc thất quái tiến hành những hoán đổi nhất định, trong một số trận đấu không quá mạnh mẽ, có thẻ giảm bớt tiêu hao của bọn họ, đồng thời có thể bổ sung những thứ cần thiết.

 

Cao cấp hồn sư học viện đại chiến không chỉ là sự so tài giữa các học viện, thậm chí ngay cả các đại sự của hồn giới, từ tham dự đấu, chuyện về tấn cấp, hoặc những tổng quyết định sau cùng, trước sau kéo dài đến ba tháng thời gian. Khoảng thời gian kéo dài như vậy, ai có dám chắc trong số Sử Lai Khắc thất quái không có người nào bị thương mà không thể tham dự những trận đấu sau này được đây?

 

Bởi vì hồn sư trong lúc phối hợp thì bảy người đã trở thành một thế trận, cho nên tham gia mỗi trận thi đấu, mỗi học viện phải phái ra ít nhất bảy người, cho nên nhất định việc có người thay thế là không thể thiếu được.

 

" Đều ngồi xuống cả đi." Đại sư tùy tiện phất tay, ý bảo mọi người tại chỗ ngồi xuống, có lẽ bởi nút thắt trong lòng đã được tháo bỏ, sắc mặt Đại sư nhìn qua so với trước có vài phần hồng hào hơn.

 

Sử Lai Khắp thất quái cùng bốn người mới ngồi thành một vòng tròn quanh Đại sư, lẳng lặng nghe Đại sư tiến hành giảng giải.

 

" Vài ngày nữa, toàn Đại lục Cao cấp hồn sư học viện đại chiến sẽ bắt đầu, hôm nay ta trước tiên sẽ giảng giải cho các người về một số quy tắc." Vừa nói, một cước của Đại sư đạp lên đầu Mã Hồng Tuấn đang mơ màng buồn ngủ ở một bên, mắt cũng không thèm nhìn hắn, tiếp tục nói :" Không nên cho là sai, quy tắc vừa là hạn chế, vừa cũng là ưu thế có thể lợi dụng, trong trận đấu thực lực tất nhiên là quan trọng, nhưng các ngươi cũng phải hiểu rõ ràng các quy tắc, nếu không rất có thể bị người khác lợi dụng mà chuyển bại thành thắng."

 

Bị Đại sư đá cho một cước, mập mạp tức giận lè lưỡi một cái nhưng cũng không dám tiếp tục nhắm mắt nữa mà đôi mắt chuyển sang ngắm nhìn đôi mắt nhỏ sáng ngời đang ngồi ở đối diện hắn, chính là đội viên bổ sung Giáng Châu.

 

Giáng Châu năm nay mười chín tuổi, lớn hơn những đội viên của Sử Lai Khắc thất quái vài tuổi, thân cao chừng một thước sáu, mái tóc rất dài khá bắt mắt, tướng mạo ôn nhu. Mặc dù không thể giống như Tiểu Vũ, Chu Trúc Thanh, Trữ Vinh Vinh thu hút mọi ánh mắt chú ý, nhưng cũng tuyệt đối nằm trong hàng ngũ mỹ nữ.

 

 

Chỗ hấp dẫn ánh mắt của mập mạp nhất, chính là thân thể thành thục của nàng, những chỗ cần lồi ra tuyệt đối không hề bằng phẳng. Mập mạp lúc trước còn không chú ý tới, nhưng lúc này ở phía đối diện nhìn lại, nhất thời trong tâm có chút rung động.

 

Mặc dù hiện tại vấn đề Tà hỏa trong thân thể hắn đã được giải quyết, nhưng đã từng ra vào chỗ lầu xanh thì chuyện nam nữ không còn lạ nữa, tâm địa của hắn không có ngây thơ như tuổi nữa, đối với chuyện nam nữ so với một số người lớn tuổi hơn còn hiểu biết hơn nhiều. Mà trong Sử Lai Khắc thất quái trước mắt cũng chỉ có một mình hắn còn đang cô đơn, mấy người kia đều là một đôi cả rồi, mập mạp làm sao lại không hâm mộ cơ chứ? Nếu không, hắn cũng không phải thường xuyên ghen ghét mà liên tục nói xấu Áo Tư Tạp như vậy.

 

Giáng Châu tự nhiên phát hiện Mã Hồng Tuấn đang chăm chăm nhìn mình, mắt đối mắt, trên khuôn mặt toát ra một tia cười ôn nhu. Cẩn thận đánh giá một lượt, thấy trong số Sử Lai Khắc thất quái chỉ có mập mạp là có thân thể không bình thường nhất.

 

Trong thời gian qua ở học viện, nàng cũng có tiếp xúc thử với Sử Lai Khắc thất quái, mặc dù thời gian có ngắn nhưng Giáng Châu xem ra chỉ có Mã Hồng Tuấn mười bốn tuổi là có vẻ giống một gã tiểu đệ đệ, béo mũm mĩm hết sức đáng yêu, vậy mà trong đầu tên mập này thực chất toàn là mấy thứ xấu xa.

 

Đại sư tiếp tục nói :" Toàn đại lục cao cấp hồn sư học viện đại chiến do hoàng thất của hai đại đế quốc : Thiên Đấu và Tinh La đứng ra tổ chức, do Vũ hồn điện muốn từ trong những trận đại chiến của cả giới hồn sư này, tìm ra những người tham dự có đủ thực lực, để chọn làm tinh anh của Vũ hồn điện. Trong số các quy tắc, có một số những quy tắc bắt buộc phải tuân thủ từ đầu, học viện phái đệ tử ra thi đấu, tuổi phải dưới hai mươi lăm, có thể bảo trì tham gia mỗi trận đấu có đủ bảy người. Tiếp theo, trong quá trình thi đấu, mục đích chỉ để luận bàn hữu nghị, nếu có thể thì tránh gây tổn thương nặng cho đối phương, càng không cho phép xuất hiện tình huống tử vong. Một khi có hành vi đánh chết đối thủ, học viện ngoại trừ phải chịu tổn thất đền bù ra, còn phải bị loại khỏi hồn sư đại chiến."

 

" Đại sư, những quy tắc này tựa hồ không thỏa đáng." Đái Mộc Bạch đưa tay cắt đứt lời Đại sư, nói :" Hồn kỹ không có mắt, vạn nhất chẳng may giết thì làm sao bây giờ? Nếu hai bên thực lực tương đương nhau, nếu toàn lực tranh đấu thì sẽ khó tránh khỏi gặp phải thương vong."

 

Đại sư nhìn về phía Đái Mộc Bạch, trịnh trọng nói :" Ngươi nói mặc dù không sai, nhưng ngươi còn chưa hiểu rõ. Hai đại đế quốc cử hành cao cấp hồn sư học viện đại chiến này là có mục đích, cũng không phải là muốn xem thắng bại của các học viện, mà là muốn từ trong đó tìm ra những người tài giỏi nhất để chiêu mộ. Kể cả Vũ hồn điện cùng với hai đại đế quốc hoặc cả một số vương quốc nhỏ khác, đều cùng có mang tâm tư này. Những đệ tử có thể đại biểu cho học viện tham gia Cao cấp hồn sư học viện đại chiến này, ắt không phải là các học viên bình thường trong học viện, mà đều là những đỉnh cao trong giới hồn sư tương lại. Bồi dưỡng được một gã hồn sư cường đại không phải đơn giản, số lượng hồn sư toàn Đại lục thủy chung cũng không vượt quá sáu vị sổ ( chữ số??). Mặc dù cấm giết chết đối thủ sẽ có những hạn chế nhất định, nhưng ngược lại đối với những đứa nhỏ như các ngươi lại là một sự đảm bảo. Từ góc độ này của ta mà xem, quy tắc này là phi thường chính xác."

 

 

Đái Mộc Bạch vẫn như trước không cho là đúng, mặc dù hắn thực là không muốn giết người, nhưng lại không thích trong lúc động thủ có cái gì đó thúc ép, cấm cố.

 

Đại sư nói :" Ngoại trừ hai cái quy tắc mang tính bắt buộc này ra, cũng còn một số quy tắc nhỏ khác nữa, tất cả đều vì một điều kiện trước tiên là sự công bằng. Như : trong quá trình thi đấu, không được phép sử dụng những dược vật và thực vật mà Thực vật hệ hoặc Trị liệu hệ hồn sư chế tạo từ trước, tức là trong quá trình chiến đấu chỉ có Thực vật hệ hoặc Trị liệu hệ hồn sư mới được bổ sung cho đội viên của mình. Nói cách khác, nếu muốn trên đài mà có được sự bổ trợ thì phải có một chỗ dành cho Phụ trợ hệ hồn sư. Cái này tránh cho chính Phụ trợ hệ hồn sư mất đi giá trị trong đoàn chiến đội. Mặt khác quy định không được phép sử dụng những vũ khí không phải hồn kỹ, bởi vậy Đường Tam, những ám khí mà ngươi chế tạo ra trong lần thi đấu này không được phép sử dụng, các ngươi phải nhớ kĩ, nếu không sẽ bị trục xuất khỏi tràng đại chiến này ngay."

 

Nói đến đây Đại sư hơi dừng lại một chút, " Đại thể những quy tắc chính là như vậy, nếu có cái gì cần bổ sung, trong quá trình thi đấu ta sẽ nói cho các ngươi sau. Sau đây, ta sẽ nói cho các ngươi biết một chút về cách sắp xếp trận đấu."

 

Vừa nói, Đại sư từ bên cạnh lấy ra một cây gỗ đã chuẩn bị từ trước, trên mặt đất vẽ ra hai cái vòng tròn.

 

" Hai cái vòng tròn này đại biểu cho lực lượng của hai đế quốc." Tiếp theo Đại sư lại tiếp tục vẽ thêm một cái vòng tròn nhỏ khác ở giữa hai vòng tròn kia, tiếp xúc với hai vòng tròn đó," Cái này đại biểu cho Vũ hồn điện."

 

" Bên trong hai đại đế quốc này, tổng số cao cấp hồn sư học viện phải lên đến gần một trăm. Mỗi học viện bình thường đều có được một suất tham dự nhưng mỗi cao cấp học viện thuộc về hai đại đế quốc đó thì được những hai suất. Ví dụ như Thiên Đấu đế quốc, các ngươi đã biết đến Thiên Đấu hoàng gia học viện rồi chứ gì, cái cao cấp học viện thuộc về hoàng gia đó sẽ được chiếm hai vị trí tham dự phân ra làm chính đội và phó đội. Đội chính được phép trực tiếp tấn cấp đến vòng đấu quyết định, đây cũng là để đảm bảo mặt mũi cho hoàng thất của hai đại đế quốc, còn phó đội sẽ cùng với những hồn sư học viện khác tham dự như bình thường."

 

Đại sư lại tiếp tục vẽ thêm mấy cái vòng tròn nhỏ bên trong hai vòng tròn lớn :" Dự tuyển sẽ phân theo khu vực mà tiến hành, trong đó chúng ta ở bên Thiên Đấu đế quốc, chỉ cần ở bên trong Thiên Đấu thành này hoặc bên trong Thiên Đấu đế quốc, phàm là cao cấp hồn sư học viện mà không trực thuộc đế quốc đều phải tại các phân khu của Thiên Đấu thành tiến hành dự tuyển. Các cao cấp hồn sư học viện của các vương quốc hoặc công quốc thì dựa theo khu vực của quốc gia mình mà có từng khu vực tiến hành. Thiên Đấu đế quốc có tổng cộng bốn cái đế quốc cùng với một công quốc, nói cách khác, tính số phân khu của Thiên Đấu thành thì trong Thiên Đấu thành có tổng cộng là sáu phân khu dự tuyển. Ngoại trừ một đội ngũ đã chính thức được vào vòng quyết chiến cuối cùng, còn lại sáu phân khu này sẽ lấy ra mười lăm suất, trong đó phân khu Thiên Đấu thành bởi vì có số lượng hồn sư học viện đông đảo, vừa lại là phân khu chính trực thuộc đế quốc nên một mình nó chiếm lấy năm vị trí. Còn lại mỗi vương quốc cùng một cái công quốc, mỗi phân khu sẽ tuyển ra hai vị trí vào. Tình huống của Tinh La đế quốc cơ hồ cũng giống như vậy."

 

 

" Nói cách khác, thông qua dự tuyển tiến vào giai đoạn một chỉ có ba mươi đội ngũ hồn sư học viện, ba mươi đội ngũ này đều muốn tham gia vào tổng quyết chiến cuối cùng, nhưng trước khi được tham gia tổng quyết chiến thì cần phải có một lần tấn cấp. Cái gọi là tấn cấp đó, chính là đối với những đội ngũ đã tiến vào thực hiện một cuộc bốc thăm, căn cứ vào bốc thăm sẽ quyết định thứ tự chiến đấu ở trong tổng quyết chiến."

 

--------------------------------

 

 


Khu vực Quảng Cáo 250px

0907.411.377